“Chẳng có ai đốt đèn rồi lấy hũ che đi hoặc đặt dưới gầm giường, nhưng đặt trên đế, để những ai đi vào thì nhìn thấy ánh sáng.” (Lc 8,16)
Suy niệm: Phải nói sao về
một ai đó thắp đèn rồi lại bưng bít chính ngọn đèn mình vừa thắp lên để
không ai có thể nhìn thấy ánh sáng của nó? Hình ảnh đó nói lên tâm trạng
của nhiều kitô hữu ngày nay: không dám “chường mặt ra” với tư
cách mình là kitô hữu. Người ta có thể viện ra hàng tá lý do khôn ngoan
để làm như thế. Theo bản tính tự nhiên, hầu như ai cũng sợ mình khác với
khuôn mẫu chung mà mọi người vốn vẫn chấp nhận. Mà có gì khác nhau, đối
chọi nhau hơn ánh sáng đối với bóng tối ? Chính vì sợ khác với bóng tối
mà có những người đã phải úp chụp ánh sáng của mình trong hũ kín, hay
phải giấu đút ngọn đèn của mình dưới gầm giường. Đành rằng nó vẫn toả
sáng, nhưng trong tư thế đó, nó không thể soi sáng cho ai nữa, nó không
còn lý do để hiện hữu nữa, hay nói đúng ra, nó coi như không còn hiện
hữu. Cũng thế, đức tin sẽ tàn lụi nếu không toả sáng; người kitô hữu sẽ
không còn là kitô hữu nữa nếu không sống đời sống chứng nhân Tin Mừng.Mời Bạn: Bạn có thấy mình ít nhiều nằm trong số những kitô hữu thoái hoá đó không? Bạn hãy xét xem mình có dám chấp nhận chịu thiệt thòi, bị mất quyền lợi, chỉ vì trung thành sống theo những giới răn Chúa dạy hay không?
Cầu Nguyện
Lạy Chúa, xin cho con biết can đảm sống làm chứng nhân cho Chúa trong mọi hoàn cảnh,dù gặp phải những cản trở khó khăn trong cuộc sống hằng ngày, cho con luôn là ngọn đèn với ánh sáng chiếu tỏa mọi nơi.


07:11
Hoàng Thị Ngọ
0 nhận xét:
Đăng nhận xét